Quyền Bộ trưởng Y tế: 'Nhiều người thắc mắc khi tôi dũng cảm nhận nhiệm vụ'. Là một nữ Bí thư Tỉnh ủy, không xuất phát từ ngành y, bà Đào Hồng Lan nói, mình nghe nhiều thắc mắc khi dũng cảm nhận trọng trách đứng đầu ngành y tế lúc này. Zaj nkauj: Thắc mắc đời ngườiTus sau: Ngân HàCover : Eeb LaujPab txhawb nqa kuv cov video thiab nawb UA TSAUG ! 7 thắc mắc về quyền đình công của người lao động. Đình công là sự ngừng việc tạm thời, tự nguyện và có tổ chức của người lao động nhằm đạt được yêu cầu trong quá trình giải quyết tranh chấp lao động. Cùng VnExpress giải đáp trắc nghiệm để hiểu rõ thêm các giẢi ĐÁp thẮc mẮc cho ngƯỜi trẺ cÔng giÁo bài 27: thÁi ĐỘ dÀnh cho nhỮng ngƯỜi thuỘc giỚi tÍnh thỨ ba (05/09/2022 - 386) GIẢI ĐÁP THẮC MẮC CHO NGƯỜI TRẺ CÔNG GIÁO Bài 26: ĐỨC TIN BÉN RỄ TRONG CHÚA (01/09/2022 - 141) 10 thắc mắc về 'chuyện ấy' mà bạn xấu hổ không dám hỏi chuyên gia. Trong thế giới hiện đại, thông tin về 'chuyện ấy' đã trở nên dễ tiếp cận hơn, nhưng không phải lúc nào bạn cũng tìm được câu trả lời cho các thắc mắc của mình. Sau đây là những giải đáp cho Mô tả. Tuổi trẻ là giai đoạn bừng tỉnh của lý trí và con tim. Các em thường đặt ra những thắc mắc cho chính mình và người khác. Đây cũng là giai đoạn các em ý thức hơn về đời sống tâm linh, về Thiên Chúa, về tình yêu và tình bạn. Năm 2021 được HĐGM Việt Nam chọn Con người từ đâu đến?Và đến để làm gì?Con người sẽ đi đâu?Về đâu người hỡiThắc mắc biết hỏi ai ??"Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin GHNM. GIẢI ĐÁP THẮC MẮC CHO NGƯỜI TRẺ CÔNG GIÁOBài 42 KHI CON ĐAU KHỔ, THIÊN CHÚA Ở ĐÂU?Giuse Phạm Đình Ngọc SJHỏi Nếu Thiên Chúa tốt lành, tại sao Ngài lại để khổ đau xảy ra trên thế giới? Nhiều khi con nghĩ dường như Thiên Chúa vắng bóng khi con hoặc người thân đang phải chịu bệnh tật, khổ đau và tuyệt vọng! Nhất là trong chiến tranh, biết bao đau khổ đang diễn ra. Mong nhận được chia sẻ của cha!Trả lời Trả lờiChào bạn,Chúng tôi rất vui khi nhận được câu hỏi trên của bạn. Nếu được bình chọn ai là người “xui xẻo” nhất, đau khổ nhất hành tinh, thì bạn và chúng tôi phải để tâm bầu chọn cho ông Gióp. Ông là ai?Tên ông được lấy làm tựa đề một cuốn sách trong Kinh Thánh. Trong đó, từng dòng chữ lột tả hết thân phận bi thương của ông. Khi đọc sách ông Gióp, người ta có thể thấy nhiều bất công. Ở hiền sao ông không gặp lành? Ông làm gì sai mà bị quả báo đến nỗi khó có ai đau khổ như ông? Những đau khổ ta đang phải chịu so với núi xui xẻo, nỗi đau đớn tận cùng của ông thì chẳng thấm vào đâu!Ông Gióp là người công chính, giàu có và hằng tôn thờ Thiên Chúa. Đàn gia súc của ông nhiều khôn kể. Bất động sản của ông cò bay thẳng cánh. Ông có con đàn cháu đống. Ông tốt bụng, hiền lành và thương người. Đặc biệt ông một lòng tin tưởng vào Thiên Chúa và phó thác mọi sự trong tay Đức Chúa. Với những đặc tính ấy, ông được Thiên Chúa khen ngợi và giữ gìn. Tuy nhiên, Satan, ác quỷ là kẻ luôn mang đến cho người ta đau khổ và chết chóc. Nó tin rằng con người chỉ tin Thiên Chúa trong hoàn cảnh ăn sung mặc sướng, còn đau khổ là con người chẳng biết Thiên Chúa là ai.[1] Để chứng minh điều này, Satan xin với Thiên Chúa thử thách ông Gióp. Nó tin rằng khi đau khổ đến, Gióp cũng nguyền rủa Thiên Chúa, sụp đổ hoàn toàn. Sau lần trò chuyện đó, Thiên Chúa cho phép Satan làm mọi thứ với Gióp, nhưng không được lấy mạng ông.[2]Từ đó, người ta chứng kiến biết bao chuyện khổ đau đổ xuống cuộc đời ông. Người ta cướp phá tài sản của ông. Các con ông bị tai nạn qua đời. Có lẽ đau khổ hơn hết là thân thể ông tự dưng bị lở loét. Từng thớ thịt u nhọt bủa vây ông. Chắc ta chẳng thể tưởng tượng được nỗi đau ông phải chịu. Đúng là có đứt tay mới biết đau thế nào! Ngoài những đau thương ấy, ông còn bị người đời soi mói, mỉa mai và đay nghiến. Chỉ có kẻ tội lỗi, làm điều xấu xa mới chịu đau khổ như thế. Ông phân trần Tôi đâu làm gì sai! Khổ đau quá, ông trách mình, nguyền rủa ngày ông chào đời G 3,1–26. Trách thân xong, ông quay sang Đức Chúa. Ông còn muốn tìm Chúa để đôi co, tranh luận G 13,3. Nhưng biết tìm Chúa ở đâu? Ông hy vọng có ai đó bệnh vực và chữa lành cho ông. Nhưng dường như ông vẫn phải ở trong đau khổ. Trên hết, ông không bao giờ từ bỏ niềm xác tín của mình là người công chính luôn nắm phần chiến thắng!Người đời ngả mũ khen niềm tin và lòng kiên nhẫn của ông trong cơn đau khổ. Thử hỏi ai làm được như ông “Đức Chúa đã ban cho, Đức Chúa lại lấy đi xin chúc tụng Đức Chúa” G 1,21. Tuy nhiên, người ta cũng thông cảm cho ông vì những lần ông tìm Chúa để phân trần, để đôi co về những đau khổ. Đừng quên, ông cũng là người trần mắt thịt với những cảm xúc tự nhiên của kiếp người. Do đó, khi đau khổ quá, ông thống thiết kêu gào đến tận trời xanh. Biết bao lần ông hỏi Chúa “Tại sao, tại sao và tại sao?” “Thiên Chúa tốt lành, thì đau khổ ở đâu ra?” “Thiên Chúa có công bình không?” Đức Chúa dường như vẫn hơi lặng tiếng và tiếp tục thử thách ông. Lạ thay, ông Gióp vẫn tin tưởng và trân nhận quyền năng cao cả của Thiên Chúa G 5–13.Đúng là niềm tin có sức giúp ông vượt qua tất cả và tìm lại được mọi thứ. Ở tận cùng nỗi đau, chính Đức Chúa đến và trao lại cho ông hơn những gì ông mất. Ông đong cho Chúa đấu nào, thì giờ đây Thiên Chúa trả lại cho ông những đấu ân sủng đầy dư! Ông được Thiên Chúa chữa lành bệnh tật. Ông giàu có hơn trước. Nhất là ông được sống lâu và hạnh phúc miên trường. Đó chẳng phải là phần thưởng xứng đáng dành cho những ai tin tưởng, trông cậy vào Thiên Chúa sao? Đó là chuyện trong Kinh Thánh. Ngoài đời chúng ta cũng bắt gặp nhiều người đang phải chịu đau khổ. Tiếc là khổ đau, bệnh tật không tha một ai, và nó cũng đang bám lấy chúng ta. Trong văn học Việt Nam thì sao? Chị Dậu Tắt Đèn chẳng phải là ví dụ điển hình cho những người phụ nữ khổ đau thời phong kiến sao? Hình ảnh Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao chẳng phải là những người đang chịu sức nặng của cường hào ác bá sao? Hoặc, chính cô Mị Vợ Chồng A Phủ suýt chọn ăn lá ngón để giải thoát nỗi đau đó sao? Bên cạnh đó, trên báo đài không ít những mảnh đời bất hạnh, những cuộc đời trần ai đó sao? Gần hơn, chính họ hàng, gia đình và mỗi người chúng ta cũng đang có những khổ đau riêng đó sao? Nhìn lại năm 2020, ai cũng thấy nỗi kinh hoàng đã xảy ra cho cả thế giới với nạn dịch Covid–19. Hậu quả của nó đang còn đè nặng trên hầu hết chúng ta. Phải chăng chúng ta đã làm điều gì gian ác để rồi phải chịu hậu quả khủng khiếp đến thế? Nói cho cùng người ta vẫn thừa nhận rằng đau khổ là một mầu nhiệm!Chúng ta nhớ thời sách Gióp được viết ra khoảng VI và IV TCN, quan niệm thưởng phạt nơi dân Israel hoàn toàn theo viễn tượng cuộc sống tại thế. Nghĩa là kẻ tội lỗi phải chịu đau khổ, lầm than và chết chóc. Sách Gióp đã khai mở một lối nhìn mới. Dù chịu mọi khổ đau, Gióp vẫn luôn trung thành và tín thác vào Thiên Chúa. Cuối cùng, câu trả lời cho vấn nạn “Thiên Chúa có công bình?” đã được giải đáp Thiên Chúa hành động theo ý của Người, chứ không theo ý của phàm ai có thể giải thoát chúng ta khỏi đau khổ? Mỗi tôn giáo đều có câu trả lời thú vị về vấn đề này. Là người Công giáo, khi đau khổ, chúng ta có dám kêu lên Thiên Chúa đang ở đâu khi con đau khổ? Kêu gào không để đay nghiến, trách móc Chúa cho bằng, để xin Ngài trợ giúp. Đừng quên chính Đức Giêsu cũng chịu biết bao đau khổ, và phải chết tất tưởi trên thập giá. Đức Giêsu đón nhận muôn vàn cực hình với tất cả tình yêu và niềm tin tưởng vào Chúa Cha. Nhờ đó, Ngài đã chiến thắng và mở ra một con đường giúp người ta đón nhận khổ đau trong bình an. Nói về đau khổ, hoặc ủi an người khổ đau thì dễ vô cùng. Chỉ người trong cuộc mới thấm thía thế nào là tận cùng của nỗi đau. Tuy nhiên, câu chuyện ông Gióp trong Kinh Thánh phần nào giúp cho những người đang gặp đau khổ, những gia đình đang gặp khó khăn, biết phải làm gì. Có thể- Than thở với Thiên Chúa một chút! - Hỏi Chúa tại sao? - Phân trần với Chúa. - Van nài Thiên Và có thể nguyện cầu với Ngài thật nhiều. Nhưng trên hết, xin bạn và tôi đừng bỏ cuộc, xin đừng mất niềm tin vào Thiên Chúa quan phòng và yêu thương. Với tâm thế ấy, chúng ta cầu chúc cho nhau có thể vượt qua những đau khổ ở đời này. Đừng trách đau khổ vì nó không có lỗi. “Thà thắp lên một ngọn nến, hơn là nguyền rủa bóng đêm.” Eleanor Roosevelt. Bởi nói như cụ Phan Bội Châu “Ví thử đường đời bằng phẳng cả, anh hùng hào kiệt có hơn ai.” Đường ấy có thể dễ đi hơn chỉ khi ta “Hãy ký thác đường đời cho Chúa, tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay.” Tv 37,5.Trích Giải Đáp Thắc Mắc cho người trẻ Công giáo, Tập 3, Nxb Tôn Giáo, 2020WHĐ thêm[1] Ma quỷ liền trả lời “Dĩ nhiên là hắn vâng lời và tuân phục Ông, vì Ông đã che chở và ban phát cho hắn đầy đủ mọi thứ Nhà cửa, súc vật, ruộng nương, vợ đẹp con khôn. Thử lấy đi hết những gì hắn đang thụ hưởng, xem hắn có nguyền rủa Ông hay không?”[2] Ở điểm này, chúng ta có thể bức bối với quyết định lạ lùng của Thiên Chúa. Ngài tốt lành và yêu thương con người, tại sao Ngài lại cho Satan hay đau khổ dày xéo thân phận con người? Đành rằng mỗi đau khổ đều có ẩn giấu một sứ điệp mà Thiên Chúa muốn gửi ta, nhưng sao Ngài không dùng cách khác? Chắc chúng ta tạm chấp nhận giải thích của thánh Thánh Tôma Aquinô “Thiên Chúa vẫn luôn có thể rút ra những điều tốt lành từ những sự dữ. Chẳng một đau khổ nào ta có thể giải mã được. Nhưng nó vẫn luôn đặt nền tảng trên sự khôn ngoan vô cùng của Thiên Chúa.” Youcat 51. Tầm ảnh hưởng của "Tam quốc diễn nghĩa" đối với xã hội vượt xa giá trị văn học của nó. "Tam quốc diễn nghĩa" là món ăn tinh thần mang đến cho độc giả những suy nghĩ phong phú, đa một "món ăn tinh thần", cách hành xử của các vị tướng trong "Tam quốc diễn nghĩa" đem đến cho cuộc sống của chúng ta những giá trị đáng để tham khảo, học dù xuất thân thấp kém, thất bại nhiều lần hay tương lai mù mịt, các anh hùng trong Tam Quốc luôn dùng thái độ lạc quan để đối diện với khó khăn gian sử dụng những kinh nghiệm tích lũy của chính mình để nói với chúng ta rằng Những người thông minh sẽ không bao giờ hỏi ba điều Không hỏi nguồn gốc, xuất thân Trong thời kì Tam Quốc, Tào Tháo là người có năng lực mạnh nhất trong ba nhà "Ngụy Thục Ngô".Tuy nhiên, Tào Tháo lại xuất thân trong gia đình có ông nội là thái giám, cho nên ông không được mọi người xem trong "Bảy người con của Kiến An" là Trần Lâm, trong bài hịch của mình đã mắng chửi Tào Tháo là "Thứ hoạn quan, không có phẩm hạnh."Thời bấy giờ, xuất thân cao quý giống như thẻ thông hành trong xã hội, khiến cho người ta làm gì cũng dễ Tào Tháo lại không tin vào điều này, ông dùng hành động của mình để thách thức tất cả những định kiến ấy. Cuối cùng, ông đã đánh bại Viên Thiệu, thống nhất miền dùng thực lực của bản thân chứng minh cho mọi người thấy thế nào gọi là "xuất thân không tạo nên anh hùng".Dựa vào kinh nghiệm từng trải của bản thân, ông hiểu sâu sắc tài năng của một người không phải do xuất thân của người đó quyết vậy, khi đang ở địa vị cao, ông đã nhiều lần thông báo chiêu mộ nhân tài, với chủ trương "chiêu mộ nhân tài không hạn chế theo một khuôn mẫu nào cả".Đối với ông mà nói, năng lực của một người không được quyết định bởi xuất thân của họ. Tài năng và học thức mới là thước đo một nhân nhờ cách chiêu tài không phân biệt nguồn gốc này, Tào Tháo đã lật đổ quan niệm chiêu tài truyền thống, giúp ông có được một sự nghiệp hiển đời, có rất nhiều thứ do trời định. Cho dù bản thân có nỗ lực làm việc chăm chỉ đến đâu, bạn cũng chẳng thay đổi được hiện thực. Nhưng có một thứ chúng ta có thể làm, đó là thay đổi cách nhìn nhận sự việc, thay vì cứ tiếp tục lo lắng vô nghĩa, thì hãy dùng thái độ tích cực để đối diện với thực phải biết rằng giá trị của một con người không nằm ở xuất thân của họ, mà nằm ở những gì họ Không hỏi thành - bạiTrong thời Tam Quốc loạn lạc, có rất nhiều người đang ngày đêm cố gắng, nỗ lực gây dựng sự số đó, có một người tên là Lưu đó, Lưu Bị nghèo đến mức có thể nói ngoài ước mơ, ông chỉ có hai bàn tay trắng. So với Tào Tháo, Tôn Quyền, có thể nói Lưu Bị không có bất kì một chỗ dựa nào, tay trắng khởi tuổi, Lưu Bị lần đầu tiên lập nghiệp. Cùng Quan Vũ và Trương Phi, họ gom hết đồ đạc trong nhà để tham gia khởi nghĩa Hoàng Cân, chiếm đóng được một huyện lệnh An Hỉ. Nhưng sau đó không bao lâu, ông để lại một bức thư rồi rời 35 tuổi, ông khởi nghiệp lần thứ hai. Đào Khiêm do bệnh nặng, đem Từ Châu tặng không cho Lưu Bị. Không dễ gì ông mới có được một mảnh đất thuộc về riêng mình, nhưng cuối cùng vẫn bị Viên Thuật và Lã Bố bị cướp 39 tuổi, ông khởi nghiệp lần thứ ba. Vừa mới bắt đầu, ông đã bị Tào Tháo dẫn quân đánh cho nhà tan cửa 40 tuổi, ông khởi nghiệp lần thứ tư. Lúc này ông chỉ có hai bàn tay trắng, vì để sinh tồn bất đắc dĩ phải dựa vào Lưu Biểu. Lưu Biểu ngoài mặt thì luôn tỏ vẻ chào đón Lưu Bị, nhưng thực chất trong lòng lại tràn đầy nghi do thất bại nhiều lần, Lưu Bị bị ghẻ lạnh trong suốt tám năm. Nếu đổi là một người bình thường khác, tôi e rằng họ đã sớm bỏ cuộc từ lâu rồi. Nhưng ông là Lưu Bị, trong từ điển của ông không có hai từ "bỏ cuộc" .Một Lưu Bị quật cường như thế cũng có những lúc mệt mỏi, đã có lúc ông nhìn vào phần thịt trên đùi đang dần hồi phục của mình mà khóc như một đứa có cả Lưu Bị của những lúc lười nhác, ông say mê nhìn ngắm vẻ đẹp như hoa như nguyệt của Tôn phu nhân, vui đến mức không muốn về Lưu Bị khóc xong thì lau nước mắt, ý chí kiên định không đổi. Sau mỗi lần thất bại, ông sẽ kiểm điểm lại bản thân và tiếp tục gây dựng sự 48 tuổi, Lưu Bị khởi nghiệp lần thứ năm. Trong 8 năm qua, ông ngày ngày cần mẫn đào tạo binh lính, cuối cùng nhờ vào trận Xích Bích năm ấy, bắt đầu hiện thực hoá con đường mơ ước của Bị dốc hết sức lực cả một đời mà vẫn không hoàn thành được ước mơ khôi phục đại nghiệp nhà Hán, nhưng cho dù có khó khăn và thất bại ra sao, ông cũng không để thành công hay thất bại nhất thời đó chi phối cố chấp, sự điềm nhiên ấy, đủ để vỗ về một đời bôn ba của Lưu người từng nói"Có thành công thì ắt sẽ có thất bại. Đừng quá cưỡng cầu mọi thứ đều phải tốt, phải thành công".Mỗi một lần thất bại sẽ làm cho con người ta tăng thêm gánh nặng tâm lý, có những lúc gánh nặng trên vai nặng tới mức khiến bản thân dường như không thở bạn quá ám ảnh về việc thành công hay thất bại, bạn sẽ chẳng bao giờ có được thành vì ngước nhìn hào quang của người khác, chi bằng tự tay thắp lên ngọn lửa của trái tim mình. Thành công cũng được mà thất bại được. Bất luận mọi chuyện có như thế nào đi chăng nữa bạn cũng phải học cách tích cực đối mặt với mọi thứ trong cuộc Không hỏi được - mất Lựa chọn khó khăn nhất của đời người có lẽ là lựa chọn giữa được và điểm này, chúng ta có thể thấy khi nhìn vào Lỗ Túc sinh ra trong một gia đình khá giả, hay làm việc thiện giúp đỡ người khác. Thường ngày Lỗ Túc hay giao lưu kết bạn với các danh sĩ, điều này khiến ông thu về cho mình một "lượng fan" hùng hậu. Ngay một người kiêu ngạo như Chu Du cũng cảm phục trước tấm lòng hào sảng trượng nghĩa của Lỗ Du từng hỏi vay lương thực của Lỗ Túc, lúc đó trong nhà Lỗ Túc chỉ còn hai bồ lúa, nhưng ông sẵn sàng đưa cho Chu Du một thời đại loạn lạc đó, lương thực là thứ quan trọng hàng đầu. Lỗ Túc lại hào phóng cho đi như vậy, có thể thấy ông ấy không quá quan trọng lợi ích cá này, Chu Du tiến cử Lỗ Túc cho Tôn Quyền. Trước trận Xích Bích, các cố vấn dưới trướng Tôn Quyền đều chỉ quan tâm đến lợi ích của mình mà đồng loạt muốn đầu hàng trước Tào Tháo. Duy chỉ có Lỗ Túc là bác bỏ ý kiến ​​của mọi người. Ông nói với Tôn Quyền"Dân chúng có thể đầu hàng trước Tào Tháo, nhưng tướng quân không thể. Nếu tôi đầu hàng trước Tào, tôi vẫn có thể làm quan. Nhưng nếu chủ công đầu hàng trước Tào Tháo, liệu chủ công còn có thể trị vì một phương được nữa không?"Lời nói của Lỗ Túc khiến Tôn Quyền vô cùng cảm động. Ông hạ quyết tâm "cùng Lưu chống lại Tào". Cuối cùng, ông đã giành chiến thắng trong trận chiến của Xích Túc khi hành động, bất luận là trên phương diện người hay sự việc đều nhìn vào đại cục mà suy nghĩ, không màng đến lợi ích cá nhân. Điều này cũng khiến ông trở thành thống lĩnh thứ hai mà Tôn Quyền tín nhiệm sau Chu Du. Ông được các đời sau ca tụng là "nhà thông thái thực thụ ở Giang Đông. "Chúng ta sống phải luôn nghiêm chỉnh tuân thủ theo pháp luật, làm việc thì phải luôn trên tinh thần cầu tiến hoàn thiện bản lúc, con người ta khó buông bỏ được giữa được và mất, nhưng cuộc sống được và mất luôn song hành với nhau. Đôi khi một cơn gió mát lại phải đánh đổi bởi cả một ánh chỉ mãi lo được mất, chỉ cần bạn chăm chỉ, mọi nỗ lực đều được đền đáp xứng Đỉnh cao của cuộc đời không phải là nhìn thấu bao nhiêu thứ, mà là xem nhẹ được bao nhiêu thứThị phi thành bại, ngoảnh lại cũng chỉ là hư sống vốn nhỏ bé. Đừng sầu não vì những phiền muộn không đáng có, con người ắt sẽ tươi thân, thành bại hay được mất, không phải là những thứ chúng ta nên xem nhẹ sao?Chỉ khi không quá quan trọng xuất thân, bạn mới có thể kiên định với khát vọng ban đầu của khi bạn không quan trọng thành công hay thất bại, bạn mới có thể tự tin tiến về phía khi bạn xem nhẹ thành quả và mất mát, bạn mới không phải hối tiếc về những thứ bạn người, chỉ có học cách nhìn thoáng mọi thứ, bạn mới có thể sống một đời nhẹ nhõm, tự tại. Người bị tai biến sống được bao lâu? Người bị tai biến sống được bao lâu không có con số cụ thể. Tuy nhiên, một nghiên cứu của Đan Mạch trên 5000 bệnh nhân cho thấy khả năng tử vong ở những người từng bị tai biến đột quỵ cao gấp 5 lần so với những người bình thường. Ngay cả ở những người đã bị tai biến hơn 1 năm trước, đã điều trị khỏi thì khả năng tử vong vẫn cao hơn gấp 2 lần so với những người không mắc căn bệnh này. Ngoài ra, nghiên cứu của Hà Lan nhằm trả lời cho câu hỏi người bị tai biến sống được bao lâu nếu là người trẻ tuổi, kết quả cho thấy nếu đã sống sót sau tháng đầu tiên, 78% số họ sống được trên 20 năm với thiếu máu cục bộ, 86% với xuất huyết não. Tỷ lệ tử vong trong thời gian nằm viện theo độ tuổi là 6% với người dưới 59 tuổi, 9% với 60 – 69 tuổi, 13% với 70 – 79 tuổi, 24% với người trên 80 tuổi. Tính tại Việt Nam, mỗi năm có hơn người bị tai biến mạch máu não. Trong đó 50% bị tử vong và trong số những người còn sống, 90% họ ít nhiều mắc phải di chứng đến suốt đời. Theo TS. Vũ Đăng Lưu Phó trưởng khoa Chẩn đoán hình ảnh, Bệnh viện Bạch Mai, tỷ lệ người mắc các bệnh liên quan đến tai biến mạch máu não sẽ tăng lên nhanh chóng. Đến năm 2025 có thể đạt đến con số 1,2 triệu người mắc bệnh mỗi năm và căn bệnh này cũng ngày càng trẻ hóa. Một số lưu ý khi chăm sóc người bị tai biến giúp kéo dài tuổi thọ Sau khi hiểu rõ vấn đề “Người bị tai biến sống được bao lâu?” thì bạn cũng nên quan tâm đến vấn đề làm sao để giúp kéo dài tuổi thọ. Sự phục hồi sau cơn tai biến thường nhanh nhất trong 3 tháng đầu tiên. Một số người có thể sống sót tiếp tục và hồi phục tốt trong 2 năm đầu tiên. Người chăm sóc nên lưu ý một số điều sau đây Cho người bệnh dùng các loại thuốc được bác sĩ chỉ định và quan sát xem họ có gặp phải tác dụng phụ nào không. Đừng quên đưa bệnh nhân đến tái khám định kỳ theo lịch hẹn. Chức năng vận động có thể bị ảnh hưởng sau đột quỵ, người bệnh sẽ cần tập các bài tập các bài tập phục hồi chức năng đặc biệt và điều trị bằng vật lý trị liệu. Việc tập luyện ban đầu sẽ cần có sự hỗ trợ và động viên của người chăm sóc. Duy trì chế độ sinh hoạt lành mạnh, tránh thức khuya, hạn chế các chất kích thích như rượu bia, thuốc lá,… Giúp đỡ và khuyến khích người bệnh tập thể dục nhẹ nhàng với các hình thức phù hợp, chẳng hạn như vặn mình, đi bộ, yoga… Giữ tinh thần lạc quan, vui vẻ, khuyến khích bệnh nhân giao lưu với mọi người để tránh trầm cảm sau tai biến. Duy trì một chế độ ăn uống khoa học và cân bằng với các món ăn được chế biến dưới dạng mềm lỏng, dễ tiêu hóa. Tránh các loại thức ăn có nhiều đường, nhiều muối và hạn chế các loại thực phẩm cholesterol cao. Nếu bệnh nhân bị liệt, nên vệ sinh phòng ở và vệ sinh cá nhân giúp họ, thường xuyên xoay người họ và xoa bóp giúp máu lưu thông nhằm tránh hoại tử. Bạn nên nắm tay, nói chuyện, động viên và luôn tỏ thái độ tích cực để người bệnh không cảm thấy bản thân là gánh nặng cho gia đình. Nhìn chung người bị tai biến sống được bao lâu không có con số chính xác. Tuy nhiên, người bệnh có thể nâng cao tuổi thọ bằng cách tích cực điều trị, tập phục hồi chức năng, ăn uống lành mạnh, khám định kỳ và duy trì tinh thần lạc quan. Làm được những điều này, nhiều người vẫn sống khỏe, sống lâu dài dù trải qua tai biến. Con người là một thực thể phức tạp, trong con người chứa đựng nhiều cảm xúc, tâm trạng khác nhau, đôi khi chỉ là một khoảnh khắc nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn đến cả cuộc đời... Qua quá trình nghiên cứu con người, các nhà nghiên cứu đã tổng hợp được 99 khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời mà con người phải trải qua, có khi là niềm vui, có khi là nỗi buồn nhưng nếu con người có thể khống chế và điều khiển cảm xúc trong khoảnh khắc đó thì tâm hồn sẽ thanh thản hơn, nhẹ nhàng hơn, để khi trở về với cát bụi con người không phải hối tiếc. Bạn có bao giờ tự hỏi số phận bạn có gắn chặt với mỗi khoảnh khắc sinh mệnh của mình? bạn có thực sự có khoảnh khắc thời gian không? Ngoài khoảnh khắc thời gian ra, bạn còn có khoảnh khắc nào nữa không? Trong trí nhớ của bạn, bạn có nhớ một số việc mình làm và lý giải logic sinh mệnh của mình?.. Những thắc mắc tưởng chừng như sẽ trôi theo như dòng nước, trở thành kí ức được thể hiện trong cuốn sách "99 khoảnh khắc đời người" do Trương Tự Văn, Nguyễn An biên soạn. Khoảnh khắc đời người được giới thiệu trong cuốn sách, gồm các khoảnh khắc từ Thời niên thiếu đến những năm tháng cuối đời, từ trong giao tiếp xã giao đến không gian rộng lớn, từ những lúc nỗi niềm trăn trở đến khi vượt qua nghịch cảnh, đắc ý khi thành công. Xin trân trọng giới thiệu cuốn sách cùng bạn đọc. Số phận của tôi gắn chặt với mỗi một khoảnh khắc của sinh mệnh của tôi Ngoài khoảnh khắc thời gian ra, tôi còn lại cái gì nữa? Tôi thật sự có khoảnh khắc thời gian chăng? Điều tôi rõ ràng nhất là tôi đã từng làm một số điều gì đó. Chỉ cần trí nhớ chưa hoàn toàn mất hẳn, tôi luôn có thể nhớ lại được một số việc tôi đã từng làm. Nhưng thời gian không gian vẫn trôi đi mãi như dòng nước, một số việc trong hồi ức đều theo sinh mệnh của quá khứ mãi mãi qua đi, không thể tính là cái tôi có hiện tại... *** Chính là do khúc nhạc bi thương tế truy điệu vong linh, mới làm nổi bật lên vẻ vô cùng trang nghiêm và vĩ đại của bản giao hưởng của sinh mệnh. * Mặt trời lạnh lẽo đang nhảy nhót lần cuối cùng ở tít chân trời phía Tây, đang đi về sườn núi phía bên kia để đi ngủ rồi. Lúc mới đầu tôi đến với nhân gian, tôi khóc người ta cười; đến nay khi tôi vĩnh biệt nhân gian, tôi cười người ta lại khóc. Từ trong từng tiếng cười tiếng khóc này tôi đã thể nghiệm được một cuộc đời hoàn toàn mỹ mãn - Cuộc đời của tôi đối với bản thân tôi thật ra không có quá nhiều giá trị để nói. Giá trị của cả đời tôi chỉ ở chỗ đem lại cho người khác niềm vui và hạnh phúc. Cái chết của tôi thật ra không tạo nên đau khổ đối với bản thân tôi, chỉ là một loại giải thoát và hồi quy. Cái chết của tôi chỉ để lại cho những người sống - người thân và bạn bè của tôi những niềm nhớ nhung và luyến tiếc. Tôi đang mỉm cười đi về Thiên quốc. Tôi, một đời không hổ thẹn với Trời, không hổ thẹn với Người, cho nên khi ánh sáng của cái chết sẽ bao trùm lên tôi, thật ra tôi không vì tiếng khóc của người khác mà động lòng. Ngoài một chút tình lưu luyến lúc ẩn lúc hiện ra, trong lòng tôi phẳng lặng như tờ. Khi tôi sống đã đủ, giới tự nhiên đã tặng cho tôi món quà cuối cùng - cái chết này, hãy để cho tôi an giấc mãi mãi ở cung tẩm dưới đất. Tôi bằng lòng đón nhận lời kêu gọi kích động lòng người này, nhắm đôi mắt lại không chút bận lòng, chờ đợi tiếng chuông vang của Thiên quốc. Tôi biết, trong nhân gian cái bình đẳng vĩ đại nhất, triệt để nhất, chính là sinh ra và chết đi. Muôn vật sinh ra, muôn vật chết đi đều không thể chống lại được, không thể ngăn cản được. Trước cái sinh và cái chết muôn vật đều bình đẳng. Sinh so sánh với chết, giá trị của cái chết thông qua giá trị của cái sống thể hiện ra một cách gián tiếp. Chính là vì cái chết mới đột nhiên làm nổi bật lên giá trị của sinh mệnh, mới tỏ rõ sinh mệnh là đáng quý biết bao. Chính là do ánh sáng của cái chết mới làm nổi bật lên ánh sáng của sinh mệnh. Chính là do khúc nhạc bi thương tế vong linh mới làm nổi bật lên vẻ vô cùng trang nghiêm và vĩ đại của bản giao hưởng của sinh mệnh. Nếu như không có cái chết, sinh mệnh còn có ý nghĩa gì nữa? Pofuva trong sách "Mọi người đều phải chết" đã tô nặn nên Fuxưca bất tử. Fuxưca đã từng trải 600 năm phong vân, trước mắt ông chỉ nhìn thấy kẻ đi người lại, mặt trời lên rồi lại lặn, ông ta vẫn không chết, vĩnh hằng cùng với thời gian, thế là ông không có thời gian. Vì ông sinh mệnh vĩnh viễn tồn tại, do đó trên thực tế sinh mệnh đối với ông chẳng có ích gì, ông cũng như không có sinh mệnh. Beatlivi từ chối tình yêu của Fuxưca, đã nói với ông ta một câu đủ để cho loài người chúng ta ngẫm nghĩ mãi mãi "ã đành Ngài có thể sống bằng sinh mệnh của hàng ngàn hàng vạn người, như thế thì Ngài hãy vì những người khác bỏ ra một chút hy sinh, thì có đáng là cái gì?" - Không có cái chết, loài người không thể phát hiện ra giá trị. ương nhiên, không có sinh sống thì muôn đời giống như một đêm dài, đó không phải là sự tồn tại mà chúng ta có thể tưởng tượng được. Khi ánh sáng của cái chết bao trùm lên chúng ta, chúng ta thực tế không có lý do để lo sợ và khủng khiếp. Cái chết đối sinh mệnh mà xét không nghi ngờ gì nữa là một việc tuyệt đối và tất nhiên. Chỉ cần chúng ta nghĩ đến đã là đặt mình vào trong việc tuyệt đối, vào trong việc tất nhiên, chúng ta còn lo sợ gì nữa? Con người ta chỉ có khi phải chọn lựa mới có lý do lo sợ, chỉ sợ sai lạc. Cái chết đối với chúng ta là cõi đi về không có chọn lựa nào khác, chúng ta bằng lòng cũng thế mà không bằng lòng cũng thế, vui vẻ cũng thế lo buồn cũng thế, dù thế nào cũng phải bước vào cửa chết cả. Nếu như bạn biểu hiện một dáng vẻ đáng thương hại, chứa chan hàng lệ, nơm nớp lo sợ, thê thảm không dám bước vào cửa. ã bước vào rồi vẫn chết không nhắm mắt, mở to miệng ra, làm cho những người đang sống nhìn thấy dáng bộ xấu xí đáng sợ của bạn, lúc này còn khổ biết mấy nữa? Người ta chỉ có thể xót thương kết cục của bạn không được trọn vẹn, cho rằng bạn vẫn còn tham lam không biết chán. Người ta có thể tiếc cho bạn vẫn đem cả lòng tham đi đến Thiên quốc. Sao không êm ả nhắm đôi mắt lại, mỉm cười để vĩnh biệt Nhân gian? Sao không vẽ lên một Dấu Chấm Hết cho việc kết thúc một sinh mệnh. Mời các bạn đón đọc 99 Khoảnh Khắc Đời Người của tác giả Trương Tử Văn.

thắc mắc đời người